+ Trả lời chủ đề
Hiện kết quả từ 1 tới 6 của 6
  1. #1
    Rµß¥ £Øv€ H Guest

    Mặc định Tự mỳnh nghĩ và tự viết


    Có ai đọc thì cũng đừng spam nha! Đây là topic mình xả xì trét thôi ^^!
    Tình cảm học trò ngắn ngủi lắm.Nhiều đứa Thay người iu như thay áo. Thế nhưng tớ chỉ yêu mình H và mãi mãi chỉ có 1 mình H thôi không có người thứ 2 nếu như có khi nào D nhẫn tâm bỏ H thì vẫn còn có tớ mà. (Nhưng Sự Thật Chính H đã bỏ D=>KO Tin Đc)

    H ơi! Có nhiều lúc tớ muốn nói chuyện với ấy thật nhiều muốn tâm sự thật nhiều mà không được. Muốn tặng ấy những món quà thể hiện tấm lòng của mình mặc dù chúng chả đáng nhiêu mà lại không được. Muốn được hiểu thêm ấy và những điều khác nữa mà lại không. Muốn thể hiện sự quan tâm của mình với ấy mà không gây sự chú ý của những con mắt rình mò, những kẻ buôn dưa chuyên nghiệp. Vì sao, tại vì sao, Vì những hàng rào đó vì sợ làm khó ấy vì sợ làm ấy khó nghĩ. Cuộc đời luôn luôn không như người ta muốn. Sự chân thành, sự chân thật thêm chút quan tâm của mình không mong được sự cảm ơn hay đền đáp đáp chỉ mong ai đấy được thoải mãi, dễ chịu và vui mà thôi.


    Và ấy ơi! Tớ mún biết thêm nhiều điều về ấy nữa cơ. Tớ biết ấy là 1 cô gái hay vui hay cười, dễ xúc động và hay e thẹn đến khi đỏ mặt. Rất dễ bị ngã và khi ấy tớ muốn là người đầu tiên đỡ ấy lên >.<. Thích màu trắng và đen (Có thêm 1 số màu khác nữa). Biết ngày sinh và nơi ấy khóc oe oe và luôn ghi nhớ nó trong trái tim mình. Có suy nghĩ rất đơn giản và không để tâm mấy chuyện vặt vãnh. Là người luôn nói thẳng mặc dù sự thật luôn làm mất lòng. Có cá tính mạnh mẽ, chịu đau rất giỏi, bị chảy máu mà không hề biết. Thêm nữa lại có tài đọc khẩu hình miệng rất giỏi ^^! Những điều tớ biết về ấy dường như quá ít không biết ấy thích món ăn gì, điều gì làm cho ấy hạnh phúc nhất, có những sở thích gì. Ghét gì...vv...

    Trước sự gán ghép của lớp H cảm thấy được thoải mái không, thấy hạnh phúc khj ở cạnh người mình yêu không???. Sự chân thành, sự thành thật cũng như sự quan tâm lo lắng của mình dành cho ấy cũng như những điều khác nữa thì cũng chẳng mong có lời cảm ơn hay đền đáp gì cả chỉ cần H hạnh phúc, vui là mừng lắm rồi, mãn nguyện lắm rồi.

  2. #2
    Rµß¥ £Øv€ H Guest

    Mặc định Ðề: Tự mỳnh nghĩ và tự viết


    Tập 1: Bắt đầu và thay đổi


    Tôi yêu H cũng 5 tháng rồi. Đầu năm học H có viết giấy nói rằng thích tôi và lúc đó tôi cũng rất lúng túng chẳng biết làm gì đành ừ đại rằng cũng thích H và rồi cái gì đến cũng đến, cuối tiết thì H có nói rằng tôi bị lừa. Quả là mình cũng ngu thật và kể từ lúc đó tôi thích H lúc nào cũng không hay luôn. Ngoài 3 điều tôi thích ở H tôi còn thích cái nét đẹp duyên dáng và cũng khá cao so với cái bạn nữ khác. Cô ấy có một giọng nói rất dễ thương và hay nữa. Cộng cả cái nụ cười rất duyên, rất ư là hào phóng nữa . Nói chung là một con người gần như hoàn hảo. Bề ngoài cô ấy là một cô gái khá cứng cỏi, không có vẻ gì là yếu ớt, lại còn rất vui tươi hồn nhiên nữa nhưng thật thương thay bên trong lại là một người yếu ớt, sống nội tâm (Giống tôi) và cái tật là hay bị té. Sau nhiều lần tìm hiểu tôi thấy mình có khá nhiều điểm giống cô ấy. Sau đó tôi tìm mọi cách để nói chuyện với H hỏi mấy người bạn của H Số ĐT, Nick Chat... Làm mọi thứ để thể hiện tình cảm của mình (Viết thư, tặng quà, chát...) nhưng quả thật số mình cũng không may vì vài ngày sau H lại thích một người trong lớp đó là D và tôi cũng rất buồn muốn níu kéo mà không được và H cũng dứt khoát nói rằng H là người đã có chủ và mãi mãi chỉ có D thôi nhưng không vì thế mà tôi bỏ cuộc mặc dù tôi biết mình làm thế là dại nhưng tôi không biết vì sao nữa và những tháng tiếp theo tôi vẫn cứ theo đuổi H và rồi cái tết định mệnh đó cũng đã đến. Tết tôi về quê và 10 ngày đó có bao nhiêu chuyện xảy ra. Ngày đầu tiên bắt đầu học sau kỳ nghỉ tết thật là một đặc biệt đến nỗi tôi sợ cái ngày này đến. Mọi thứ đều thay đổi từ những cái nhỏ nhất đến cá nhân riêng từng người. Và tôi thật bất ngờ trước những sự thay đổi đó và trước sự thay đổi của H (…). Và vài ngày sau đó tức là ngày Valentine tôi có định tặng H một món quà để thể hiện tình cảm của mình nhưng sao nghĩ lại thì thấy ngày này dành cho những cặp tình nhân mà mình với H chỉ là bạn mà thôi. Thật rằng chỉ mình tôi yêu H mà H không yêu tôi thì tôi tặng sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả và sợ rằng làm H khó xử với D và cũng chẳng muốn làm rùm beng mọi việc. Và tôi sợ rằng nếu tôi tặng nó thì H càng ghét tôi hơn. Tôi nghĩ mọi việc cũng đã quá tệ rồi cũng chẳng muốn H có những suy nghĩ không tốt về mình. Và ngày 14/2 này tôi cũng muốn nó trôi qua thật nhanh vì cũng chẳng muốn thấy cảnh người ta hạn phúc bên nhau mà mình thì lại… Tôi cũng chẳng hiểu vì sao lúc đó mình lại cảm thấy cô đơn, trống trải, mà lạnh lẽo như lúc ấy. Mặc dù cái cảnh đó cũng quá quen như 17 năm qua. Thôi thì cái ngày đáng sợ đó cũng đã qua. Những tưởng những nỗi buồn đó sẽ hết theo ngày đó thì tiếp tục vài ngày nữa tôi được mấy đứa bạn kể lại rằng: Vào cái ngày đó có một anh chàng lớp 11 hình như là 11b9 tên “Minh” thì fải cũng đã tặng quà cho H và chắc rằng anh này cũng bảo mình thích H và rồi H nhận lời để sau đó chia tay với D (Người yêu trước). Và sau cái vụ H chia tay với D tôi được mấy đứa nói những thứ chẳng mấy hay ho về H (Ko dám kể) và thật sự tôi cũng rất bất ngờ và ngỡ ngàng về những điều đó và cũng chẳng dám tin đó là sự thật hay không cho đến ngày hôm qua tức là thứ 3 khi đi học về chuẩn bị đi học Lý cùng thằng Bắp (Bạn của tôi) thì nhìn thấy H được một anh chàng lạ hoắc chở về. Trông tướng tá cũng được, ăn mặc có vẻ rất sành điệu ^^!. Và lúc đến nhà thầy thì được biết người đó là bạn trai mới của H (Nói tên phía trên rồi). Kể từ khi đó tôi thật sự buồn bã rồi lúc nào cũng nghĩ đó có phải là sự thật hay không. Có lẽ H cũng thật sự thay đổi rồi có thể nói là quay ngoắt 180 độ luôn ấy chứ. Đó có phải cố gái mà ngày trước tôi yêu. Tôi chỉ yêu cái con người trước của H bởi có những nét đẹp mà hiếm người nào có được mà giờ những cái đó tiêu biến đi đâu mất rồi. Vấy mà sao tôi lại vẫn cứ yêu vẫn cứ nhớ cơ chứ. Tôi thật chẳng hiểu mình tại sao con người thứ 2 trong mình lại chấp nhận cái sự thay đổi đó mà trong khi đó con người kia lại đang tức giận trong lòng.

  3. #3
    Rµß¥ £Øv€ H Guest

    Mặc định Ðề: Tự mỳnh nghĩ và tự viết


    Tập 2: Vì sao?

    • Yêu 1 người
    • Nhớ 1 người
    • Buồn vì 1 người
    • Chờ đợi vì 1 người
    • Cố gắng thay đổj vì 1 người
    • Và rồi nước cũng mắt rơi cũng vì 1 người
    Ừhm thì khóc...
    Ừhm thì đau...
    Nhưng rồj thì...
    Vỡ tan hết cả...
    Nghĩ lại thì mình đã làm gì sai...
    Chờ đợi, đợj chờ rồj lạj hy vọng...để rồi thất vọng
    Tạj sao cứ tin tưởng 1 đjều không bao giờ xảy ra?...cho dù điều đó là không thể
    Sao lại yếu đuối?
    Sao lại kiên quyết?
    Sao lại đau khổ?
    Sao lại mất hết njềm tjn?
    Sao lại đổ vỡ?
    Sao lại kết thúc?
    Sao lại khóc???
    Sao nước mắt cứ rơj?
    Sao không muốn nhớ nhưng vẫn cứ nhớ? Cứ nghĩ…Đến quên ăn quên ngủ
    Sao không kjềm chế được cảm xúc?
    Sao không cố quên?
    Sao không thể ngừng yêu
    Vẫn biết là thờj thời gian sẽ xóa mờ đi tất cả.... Nhưng tại sao phải trốn tránh???
    Tất cả sẽ qua, sẽ trở thành quá khứ... Nhưng tạj sao không dám đốj mặt???
    Vẫn biết luôn có bạn bè bên cạnh... Nhưng tạj seo vẫn thấy lạc lõng và không có nơi nương tựa?
    Muốn nhắm mắt để tĩnh tâm... Nhưng tạj sao nước từ khóe mắt cứ tuôn?
    Khó chịu quá, đau quá... không thễ tả đc.... >"<
    Dẫu biết không nên nhưng mà...Không cầm được nước mắt, cứ mỗi lần nghĩ đến là nước mắt lại rơi...
    Mún cười để giấu nước mắt nhưng không thể…Không muốn đâu, thực sự Không muốn mà
    Khó chịụ lắm…không nói ra được chỉ thấy trong lòng quặn đau
    Mệt mỏi lắm, đau lắm
    Khó quá không quên được...
    Cố gắng lắm... Cố gắng để không nghĩ đến nữa…Nhưng tại sao cứ phải nghĩ
    Nhưng vẫn nhớ...Biết rằng đjều đó không thể xảy ra
    Nhưng vẫn hy vọng...Vẫn mong 1 ngày có điều kì diệu xuất hiện
    Khó quá, khó mà có thể quên 1 người
    Không muốn thực sự không muốn
    Đau lắm, muốn được 1 phút yên tĩnh
    Yên lặng... yên lặng dù chỉ là 1 chút thôi
    Nhưng không thể, nước mắt vẫn tuôn rơj
    Lòng thì vẫn đau
    Bây gì phải làm gì???
    Phải đối diện như thế nào đây???
    Ai cho tôi 1 khoảng lặng??
    Ai cho tôi 1 giây phút bình yên???
    Ai cho tôi 1 người tâm sự???
    Ai cho tôi 1 ngọn đèn đễ soi đường...trong khi tôi lạc lối
    Ai cho tôi 1 nụ cười hạnh phúc
    Tôj sẽ khóc mất...
    Khó chịu lắm
    Khó chịu lắm
    Khó chịu lắm
    Khó chịu lắm…Đau lắm…Lạnh lắm

    Vậy tại sao. Những chuyện ấy vẫn cứ tiếp diễn. Có lẽ đó là sự rung cảm nhất thời của tuổi học trò chăng hay đó là tình yêu thật sự. Câu trả lời chắc bạn fải tự giải đáp

  4. #4
    Rµß¥ £Øv€ H Guest

    Mặc định Ðề: Tự mỳnh nghĩ và tự viết


    Tập 3: Lá thư
    Viết thư thế này có bị D ghen không?
    G T G T G T…………NTD
    Hiz cớ gì phải giận mình nhất trên đời cơ chứ. Dẫu sao T cũng là người có lỗi, cho T xin lỗi nha! Được không? Mà lời xin lỗi chân thành đó Mà con gái đúng là… Hai tờ giấy lúc chiều Ý đọc đó là 2 tập của câu truyện T viết thôi mà. Chỉ là share những tâm tư suy nghĩ của mình cho người khá cho đỡ buôn cũng chẳng có gì hết. Mà mới bắt đầu viết truyện hoặc gọi nhật ký cũng được nên muốn có hình của H bỏ vào cho sinh đông với đỡ nhớ thôi. Cũng vì lần trước xin H tấm hình mà H không cho nên phải chụp thôi >”<.. Còn H nghĩ rằng hình mình xấu là sai rồi. Cũng có duyên đây chứ xấu gì mà giận. Mà lại nghĩ rằng T “SN” H cơ chứ, làm gì quan trọng hóa vấn đề thế. T cũng gần như quá hiểu H rồi, cái gì không nói cho H rõ ràng là lại suy nghĩ đi theo hướng tiêu cực rồi. T làm điều đó để được gì, như thế H làm H giận thì T cũng đâu có vui đâu. Trái lại T còn muốn làm H vui, thoải mái, hạnh phúc và thể hiện sự quan tâm của mình đối với một nữa đời minh nữa chứ. Mặc dù không thể. Vì H cũng đã có bạn trai mới ngoài D rồi còn gì. Dẫu sau cũng như khổ thơ đầu của Xuân Diệu
    Yêu là chết ở trong lòng một ít
    Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu .
    Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu ;
    Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết ...
    Yêu người mà người không yêu thì làm gì đâu. Mà T nghĩ giờ này chắc H cũng chẳng còn giận nữa đâu nhỉ. Vì con người H mau giận cũng mau quên mà. Đúng không nhỉ? Mà sự thật thường mất lòng vì bay giờ H cũng đã thay đổi quá nhiều rồi không còn như trước nữa. Nói thế H cũng đừng có giận vì T cũng chẳng muốn nói lời nói dối chân thật đâu . Nhưng T cũng rất sock khi cái hôm học Lý thì thấy cảnh H được Minh chở về. Thì đằng nào cũng là truyện của H và mình quan tâm làm gì chứ. Mình thích người ta mà họ không thích mình thì dù có làm thế nào cũng không có kết cục gì. Mà giờ H cũng đã có bạn trai mới thì mình cũng đành phải có người khác vậy ^^!. Nói thật chứ trong lớp cũng có nhiều người thích T lắm đấy nhưng đó chỉ là cảm nhận thôi vì qua lời nói và hành động là biết liền. Tuy vậy mình không thích cái cách ăn nói với những việc làm rất ư là kỳ cục đó. Hôm trước T nhận được một bức thư của một bạn gái bên b9 và T chưa trả lời vì đợi xem H như thế nào. H có chấp nhận làm lại từ đầu hay không. Có thì hãy hồi âm cho mình không để T còn biết đường mà trả lời thư người ta. Vì cũng chẳng muốn ai thích mình mà mình lại không để ý được. Tâm lý con gái yếu đuối lắm, mà T không muốn làm khổ ai vì Y cũng nhiều năm chịu cảnh cô đơn nên biết nếu không có ai bên cạnh thì sẽ buồn như thế nào. Và làm người khác buồn, nhất là những bạn gái thì T không làn được nếu vô ý còn có thể bù đắp. Nhưng thế cũng trái với màu của mình nhưng thôi biết làm sao được. Đành dành thời gian, sự quan tâm lo lắng dành cho người khác vậy. Coi như là theo đuổi tình yêu mới. Chắc cũng phải trả lại những gì liên quan tới H >”<
    Tạm biết cái tình yêu đơn phương!!!

  5. #5
    Rµß¥ £Øv€ H Guest

    Mặc định Tự mình viết về mình


    Tập 4: Kết thúc và sự khởi đầu

    Người ta luv mình mà mình không luv thì ai cũng biết kết cục sẽ thế nào rồi đó. Cứ mỗi ngày nỗi nhớ lại bùng lên, muốn được ngắm mặt người ấy dù chỉ 1 lần cho đỡ nhớ. Và cứ hàng đêm tôi lại không bao giờ ngủ được cứ nằm cứ nghĩ lại cứ khóc. Không hiểu tại sao không hiểu vì sao mà tâm trang lúc nào cũng vậy (Như đã ở tập 2) Giống như là Ngày nhớ đêm mong vậy. Mình cũng chẳng muốn kéo dài cái sự đau khổ này mặc dù sống tự lập từ nhỏ đã quen cái cảnh cô đơn hịu quạnh và chẳng có lấy một người để ý quan. Thôi thì cũng đành chôn chặt nó trong lòng vậy rồi không chôn nổi phải ghi những lời này để đỡ buồn. Tình yêu, tình bạn, là gì cơ chứ. Thích thì làm bạn thích thì là người yêu cứ như một trò hề, tình yêu phải là sự gắn bó lâu dài của hai người, hai con người đồng nhất một trái tim cùng chia sẽ những niềm vui nỗi buồn cho nhau, biết quan tâm lo lắng cho nhau. Trong tình yêu ai cũng phải có trách nhiệm cho nhau và cũng có thể gọi là sự ràng buộc níu kéo. Nhưng sự ràng buộc này chỉ có trong tình yêu đích thực chứ chẳng phải trong cái loại bồ bịch ba lăng nhăng nói vậy thôi chứ ai thích mình thì lòng cũng cảm thấy vui nhưng tình cảm mà có vụ lợi thì vứt quách cho rồi. Không thể phủ nhận rằng tiền rất quan trọng trong cuộc sống hiện tại cũng như sau này nhung cũng đừng vì vậy mà đánh mất đi chính mình. Với tôi tiền không quan trong miễn là đem lại niêm vui cho ai cũng được. Hoặc sẽ thể làm cho tình bạn càng gắn bó hơn. Vì nếu đánh đổi tiền lấy được tình bạn hay tình yêu thì cũng dám đánh đổi. Mặc dù rất ghét tiền nhưng không hiểu sao mình vẫn luôn cẩn nó. Chắc hơi lạc chủ đề rồi, Nói chũng tình yêu cũng phải có một chút gia vị như sự lãng mạn, sự bất ngờ hoặc có thêm 1 chút ghen tuông nữa thì hay. Tôi ghét cái loại tình cảm mà chạy theo phong trào, người nào mình cảm thấy thích hoặc cứ khi gặp người ấy mình cảm thấy có những biểu hiện rất lạ hoặc lúc đầu chưa cảm thấy thích nhưng sau quá trình hoặc tập, làm việc cũng như nói chuyện thấy mình và người đó rất hợp chẳng hạn. Và từ đó họ có cùng chung nhịp đạp và bắt đầu câu chuyện…Tình yêu bây giờ cũng có nhiều kiểu muôn hình vạn trạng. Yêu theo đua đòi, yêu theo lý trí, yêu theo vật chất, yêu theo phong trào…Nhưng mà có mấy người khi yêu sẽ được hành phúc, mà không có cuộc tình nào là không dang dở. Nói về TY chắc đến mai cũng chả hết ai cần nghe thì khi khác nói tiếp. Giờ sang vấn đề tình bạn. TB là mối quan hệ đơn thuần có sự thong cảm giúp đỡ lẫn nhau chia sẻ cho nhau những niềm vui nỗi buồn cho người bạn đó biết nhưng mà nếu kể phải kể cho đúng người kẻo chọn người nghe thuộc dnagj cái long phóng thanh thì chét rồi. Bao nhiêu tâm sự đều bị người bạn này tuôn 1 trào là hết. Ông bà ta có câu: Gần mực thì đen: gần đèn thì rạng hoặc có câu: chọn bạn mà chơi. Và một câu triết học rất hay của ai đó quên mát rồi là: Hãy cho biết bạn của anh là ai tôi sẽ nói cho anh biết anh là người như thế nào. Cũng như vậy đó tình bạn là sự giúp đỡ là sự quan tâm nhưng cũng có những chừng mực nhất định mà thôi. Và cũng có những tình bạn khác giới trở thành tình yêu. Khi họ là bạn thì những gì của mình đều chia sẽ cho người khác và họ sống thật với nhau và thấy ở nhau có những cái hay mình cần học tập và họ yêu nhau từ lúc nào không hay. Nói ra thì rất nhiều mà cũng chẳng có thời gian nữa. Kết thúc 2 cái phạm trù nhức đầu này. Chắc giờ cũng phải nói về mình đã. Tôi thích một cô gái (Như tập 1 đã nói) nhưng cô ây không thích tôi mà thích một người khác và giờ bye người đó để theo một người khác nữa. Nếu như cô ấy không bỏ anh chàng kia thì tôi chắc vẫn con theo đuổi. Vì nếu ai có khả năng đá một người để theo người khác thì mình có thể cũng sẽ chịu chung số phận. Nên cho dù đó là người tôi thực sự yêu nhưng nếu là người như vậy cũng đành phải bỏ cuộc. Đành vậy, đành nhớ trong lòng vậy, cũng dễ để bỏ cuộc vì từ trước tới nay cũng chẳng bao giờ có cơ hội được nói chuyện trực tiếp được thể hiện sự quan tâm của mình, được cùng người ấy đi dạo cùng ngắm cành hoàng hôn cũng như chiều tà ( Đang mơ) Lên không biết bao nhiêu kế hoạch để tạo sự bất ngờ cũng vứt đi. Thôi thì yêu thầm vậy nhớ thì cứ nhớ thương vẫn cứ thương mà không thể có được. Qua những lời nói tôi còn cảm thấy hình như cô ấy còn đang lưu luyến mình nhưng chắc không phải đâu vì H cũng đã có một anh chàng biết thương yêu chiều chuộng. Mong rằng sẽ hạnh phúc và đừng có sớm kết thúc phát triển trên nền tảng lâu dài ta cùng có nhau. Nhưng mà đừng có yêu theo kiểu thành tích như cua được mấy người hay đá được mấy người. Như thế sau này sẽ phải sống trong cô đơn đấy. Nếu mình có yêu ai mà người đó cũng yêu mình thì hạy trân trọng nó và giữ gìn nó vì hạnh phúc không phải ở nới đâu xa xôi gì mà ngay ở cạnh mình mà mình không nhận ra. Tiếp nữa là hãy bằng lòng những gì mình đã có và đừng có tham theo đuổi những thứ khác bởi vì ta có được thứ này thấy thứ khác tốt hơn muốn có được và đã có được rồi thì lại muốn cái khác tốt hơn nữa , rồi cứ chạy theo một cách mù quáng không biết đâu điểm dừng thì…Từ trước tới nay có thấy tình yêu nào đẹp và chân chính đâu cũng vì lứa tuổi chưa hợp và chỉ là sự khởi đầu thôi chưa chưa tới mức… Nói nhiều cũng chẳng làm gì mà cũng chẳng được gì chỉ tổ mỏi tay. Cuộc sống thật là trớ trêu, không biết đến bao giờ mới có bầu trời màu xanh cho riêng mình và chờ đợi tình yêu màu tím của đời mình nữa. Giờ có người thích mình thì cũng đành chấp nhận chứ tôi cũng chẳng thích làm con gái khóc và cũng ghét nhìn cảnh rơi lệ. Nói quá nhiều rồi để dành cho tập 5 nữa nhỉ.
    Sau đây là kinh nghiệm rút ra của tôi:
    Mình có thói quen Ẩn nik , dần dần ít ai nói chuyện với mình . Tự nhiên thấy có khỏang cách giữa mình và mọi người . Thế là hôm sau để nik sáng , hình như ko ai còn nhớ mình cả . Trừ 1 người … Bạn ấy nói sao lâu lắm mình ko online, ngày nào bạn ấy cũng mong mình . Lúc đó mình thật sự thấy tình bạn trên mạng chưa hẳn là ko bền vững . Kể từ đó chẳng bao giờ mình Ẩn Nick nữa . Trừ phi có một số vấn đề gì đó. Giờ người bạn đó đang ở HCM và cũng thường xuyên 8 với mình ^^!
    Bật mí với các bạn hồi cấp II mình có khá nhiều bạn theo đuổi nhưng lúc ấy cũng chẳng biết là họ thích mình cứ tưởng là sự quan tâm đơn thuần sau này mới biết thì họ cũng đã đi rồi (Hix. Đứa thì HCM đứa thì ĐN đứa thì ra Bắc còn ở lại được mấy người)
    Điều thứ 3
    Bí ẩn đằng sau tập 1 (Suy nghĩ)
    Tập 4: Kết thúc và sự khởi đầu

    Người ta luv mình mà mình không luv thì ai cũng biết kết cục sẽ thế nào rồi đó. Cứ mỗi ngày nỗi nhớ lại bùng lên, muốn được ngắm mặt người ấy dù chỉ 1 lần cho đỡ nhớ. Và cứ hàng đêm tôi lại không bao giờ ngủ được cứ nằm cứ nghĩ lại cứ khóc. Không hiểu tại sao không hiểu vì sao mà tâm trang lúc nào cũng vậy (Như đã ở tập 2) Giống như là Ngày nhớ đêm mong vậy. Mình cũng chẳng muốn kéo dài cái sự đau khổ này mặc dù sống tự lập từ nhỏ đã quen cái cảnh cô đơn hịu quạnh và chẳng có lấy một người để ý quan. Thôi thì cũng đành chôn chặt nó trong lòng vậy rồi không chôn nổi phải ghi những lời này để đỡ buồn. Tình yêu, tình bạn, là gì cơ chứ. Thích thì làm bạn thích thì là người yêu cứ như một trò hề, tình yêu phải là sự gắn bó lâu dài của hai người, hai con người đồng nhất một trái tim cùng chia sẽ những niềm vui nỗi buồn cho nhau, biết quan tâm lo lắng cho nhau. Trong tình yêu ai cũng phải có trách nhiệm cho nhau và cũng có thể gọi là sự ràng buộc níu kéo. Nhưng sự ràng buộc này chỉ có trong tình yêu đích thực chứ chẳng phải trong cái loại bồ bịch ba lăng nhăng nói vậy thôi chứ ai thích mình thì lòng cũng cảm thấy vui nhưng tình cảm mà có vụ lợi thì vứt quách cho rồi. Không thể phủ nhận rằng tiền rất quan trọng trong cuộc sống hiện tại cũng như sau này nhung cũng đừng vì vậy mà đánh mất đi chính mình. Với tôi tiền không quan trong miễn là đem lại niêm vui cho ai cũng được. Hoặc sẽ thể làm cho tình bạn càng gắn bó hơn. Vì nếu đánh đổi tiền lấy được tình bạn hay tình yêu thì cũng dám đánh đổi. Mặc dù rất ghét tiền nhưng không hiểu sao mình vẫn luôn cẩn nó. Chắc hơi lạc chủ đề rồi, Nói chũng tình yêu cũng phải có một chút gia vị như sự lãng mạn, sự bất ngờ hoặc có thêm 1 chút ghen tuông nữa thì hay. Tôi ghét cái loại tình cảm mà chạy theo phong trào, người nào mình cảm thấy thích hoặc cứ khi gặp người ấy mình cảm thấy có những biểu hiện rất lạ hoặc lúc đầu chưa cảm thấy thích nhưng sau quá trình hoặc tập, làm việc cũng như nói chuyện thấy mình và người đó rất hợp chẳng hạn. Và từ đó họ có cùng chung nhịp đạp và bắt đầu câu chuyện…Tình yêu bây giờ cũng có nhiều kiểu muôn hình vạn trạng. Yêu theo đua đòi, yêu theo lý trí, yêu theo vật chất, yêu theo phong trào…Nhưng mà có mấy người khi yêu sẽ được hành phúc, mà không có cuộc tình nào là không dang dở. Nói về TY chắc đến mai cũng chả hết ai cần nghe thì khi khác nói tiếp. Giờ sang vấn đề tình bạn. TB là mối quan hệ đơn thuần có sự thong cảm giúp đỡ lẫn nhau chia sẻ cho nhau những niềm vui nỗi buồn cho người bạn đó biết nhưng mà nếu kể phải kể cho đúng người kẻo chọn người nghe thuộc dnagj cái long phóng thanh thì chét rồi. Bao nhiêu tâm sự đều bị người bạn này tuôn 1 trào là hết. Ông bà ta có câu: Gần mực thì đen: gần đèn thì rạng hoặc có câu: chọn bạn mà chơi. Và một câu triết học rất hay của ai đó quên mát rồi là: Hãy cho biết bạn của anh là ai tôi sẽ nói cho anh biết anh là người như thế nào. Cũng như vậy đó tình bạn là sự giúp đỡ là sự quan tâm nhưng cũng có những chừng mực nhất định mà thôi. Và cũng có những tình bạn khác giới trở thành tình yêu. Khi họ là bạn thì những gì của mình đều chia sẽ cho người khác và họ sống thật với nhau và thấy ở nhau có những cái hay mình cần học tập và họ yêu nhau từ lúc nào không hay. Nói ra thì rất nhiều mà cũng chẳng có thời gian nữa. Kết thúc 2 cái phạm trù nhức đầu này. Chắc giờ cũng phải nói về mình đã. Tôi thích một cô gái (Như tập 1 đã nói) nhưng cô ây không thích tôi mà thích một người khác và giờ bye người đó để theo một người khác nữa. Nếu như cô ấy không bỏ anh chàng kia thì tôi chắc vẫn con theo đuổi. Vì nếu ai có khả năng đá một người để theo người khác thì mình có thể cũng sẽ chịu chung số phận. Nên cho dù đó là người tôi thực sự yêu nhưng nếu là người như vậy cũng đành phải bỏ cuộc. Đành vậy, đành nhớ trong lòng vậy, cũng dễ để bỏ cuộc vì từ trước tới nay cũng chẳng bao giờ có cơ hội được nói chuyện trực tiếp được thể hiện sự quan tâm của mình, được cùng người ấy đi dạo cùng ngắm cành hoàng hôn cũng như chiều tà ( Đang mơ) Lên không biết bao nhiêu kế hoạch để tạo sự bất ngờ cũng vứt đi. Thôi thì yêu thầm vậy nhớ thì cứ nhớ thương vẫn cứ thương mà không thể có được. Qua những lời nói tôi còn cảm thấy hình như cô ấy còn đang lưu luyến mình nhưng chắc không phải đâu vì H cũng đã có một anh chàng biết thương yêu chiều chuộng. Mong rằng sẽ hạnh phúc và đừng có sớm kết thúc phát triển trên nền tảng lâu dài ta cùng có nhau. Nhưng mà đừng có yêu theo kiểu thành tích như cua được mấy người hay đá được mấy người. Như thế sau này sẽ phải sống trong cô đơn đấy. Nếu mình có yêu ai mà người đó cũng yêu mình thì hạy trân trọng nó và giữ gìn nó vì hạnh phúc không phải ở nới đâu xa xôi gì mà ngay ở cạnh mình mà mình không nhận ra. Tiếp nữa là hãy bằng lòng những gì mình đã có và đừng có tham theo đuổi những thứ khác bởi vì ta có được thứ này thấy thứ khác tốt hơn muốn có được và đã có được rồi thì lại muốn cái khác tốt hơn nữa , rồi cứ chạy theo một cách mù quáng không biết đâu điểm dừng thì…Từ trước tới nay có thấy tình yêu nào đẹp và chân chính đâu cũng vì lứa tuổi chưa hợp và chỉ là sự khởi đầu thôi chưa chưa tới mức… Nói nhiều cũng chẳng làm gì mà cũng chẳng được gì chỉ tổ mỏi tay. Cuộc sống thật là trớ trêu, không biết đến bao giờ mới có bầu trời màu xanh cho riêng mình và chờ đợi tình yêu màu tím của đời mình nữa. Giờ có người thích mình thì cũng đành chấp nhận chứ tôi cũng chẳng thích làm con gái khóc và cũng ghét nhìn cảnh rơi lệ. Nói quá nhiều rồi để dành cho tập 5 nữa nhỉ.
    Sau đây là kinh nghiệm rút ra của tôi:
    Mình có thói quen Ẩn nik , dần dần ít ai nói chuyện với mình . Tự nhiên thấy có khỏang cách giữa mình và mọi người . Thế là hôm sau để nik sáng , hình như ko ai còn nhớ mình cả . Trừ 1 người … Bạn ấy nói sao lâu lắm mình ko online, ngày nào bạn ấy cũng mong mình . Lúc đó mình thật sự thấy tình bạn trên mạng chưa hẳn là ko bền vững . Kể từ đó chẳng bao giờ mình Ẩn Nick nữa . Trừ phi có một số vấn đề gì đó. Giờ người bạn đó đang ở HCM và cũng thường xuyên 8 với mình ^^!
    Bật mí với các bạn hồi cấp II mình có khá nhiều bạn theo đuổi nhưng lúc ấy cũng chẳng biết là họ thích mình cứ tưởng là sự quan tâm đơn thuần sau này mới biết thì họ cũng đã đi rồi (Hix. Đứa thì HCM đứa thì ĐN đứa thì ra Bắc còn ở lại được mấy người)
    Điều thứ 3
    Bí ẩn đằng sau tập 1 (Suy nghĩ)

    Tập 4: Kết thúc và sự khởi đầu

    Người ta luv mình mà mình không luv thì ai cũng biết kết cục sẽ thế nào rồi đó. Cứ mỗi ngày nỗi nhớ lại bùng lên, muốn được ngắm mặt người ấy dù chỉ 1 lần cho đỡ nhớ. Và cứ hàng đêm tôi lại không bao giờ ngủ được cứ nằm cứ nghĩ lại cứ khóc. Không hiểu tại sao không hiểu vì sao mà tâm trang lúc nào cũng vậy (Như đã ở tập 2) Giống như là Ngày nhớ đêm mong vậy. Mình cũng chẳng muốn kéo dài cái sự đau khổ này mặc dù sống tự lập từ nhỏ đã quen cái cảnh cô đơn hịu quạnh và chẳng có lấy một người để ý quan. Thôi thì cũng đành chôn chặt nó trong lòng vậy rồi không chôn nổi phải ghi những lời này để đỡ buồn. Tình yêu, tình bạn, là gì cơ chứ. Thích thì làm bạn thích thì là người yêu cứ như một trò hề, tình yêu phải là sự gắn bó lâu dài của hai người, hai con người đồng nhất một trái tim cùng chia sẽ những niềm vui nỗi buồn cho nhau, biết quan tâm lo lắng cho nhau. Trong tình yêu ai cũng phải có trách nhiệm cho nhau và cũng có thể gọi là sự ràng buộc níu kéo. Nhưng sự ràng buộc này chỉ có trong tình yêu đích thực chứ chẳng phải trong cái loại bồ bịch ba lăng nhăng nói vậy thôi chứ ai thích mình thì lòng cũng cảm thấy vui nhưng tình cảm mà có vụ lợi thì vứt quách cho rồi. Không thể phủ nhận rằng tiền rất quan trọng trong cuộc sống hiện tại cũng như sau này nhung cũng đừng vì vậy mà đánh mất đi chính mình. Với tôi tiền không quan trong miễn là đem lại niêm vui cho ai cũng được. Hoặc sẽ thể làm cho tình bạn càng gắn bó hơn. Vì nếu đánh đổi tiền lấy được tình bạn hay tình yêu thì cũng dám đánh đổi. Mặc dù rất ghét tiền nhưng không hiểu sao mình vẫn luôn cẩn nó. Chắc hơi lạc chủ đề rồi, Nói chũng tình yêu cũng phải có một chút gia vị như sự lãng mạn, sự bất ngờ hoặc có thêm 1 chút ghen tuông nữa thì hay. Tôi ghét cái loại tình cảm mà chạy theo phong trào, người nào mình cảm thấy thích hoặc cứ khi gặp người ấy mình cảm thấy có những biểu hiện rất lạ hoặc lúc đầu chưa cảm thấy thích nhưng sau quá trình hoặc tập, làm việc cũng như nói chuyện thấy mình và người đó rất hợp chẳng hạn. Và từ đó họ có cùng chung nhịp đạp và bắt đầu câu chuyện…Tình yêu bây giờ cũng có nhiều kiểu muôn hình vạn trạng. Yêu theo đua đòi, yêu theo lý trí, yêu theo vật chất, yêu theo phong trào…Nhưng mà có mấy người khi yêu sẽ được hành phúc, mà không có cuộc tình nào là không dang dở. Nói về TY chắc đến mai cũng chả hết ai cần nghe thì khi khác nói tiếp. Giờ sang vấn đề tình bạn. TB là mối quan hệ đơn thuần có sự thong cảm giúp đỡ lẫn nhau chia sẻ cho nhau những niềm vui nỗi buồn cho người bạn đó biết nhưng mà nếu kể phải kể cho đúng người kẻo chọn người nghe thuộc dnagj cái long phóng thanh thì chét rồi. Bao nhiêu tâm sự đều bị người bạn này tuôn 1 trào là hết. Ông bà ta có câu: Gần mực thì đen: gần đèn thì rạng hoặc có câu: chọn bạn mà chơi. Và một câu triết học rất hay của ai đó quên mát rồi là: Hãy cho biết bạn của anh là ai tôi sẽ nói cho anh biết anh là người như thế nào. Cũng như vậy đó tình bạn là sự giúp đỡ là sự quan tâm nhưng cũng có những chừng mực nhất định mà thôi. Và cũng có những tình bạn khác giới trở thành tình yêu. Khi họ là bạn thì những gì của mình đều chia sẽ cho người khác và họ sống thật với nhau và thấy ở nhau có những cái hay mình cần học tập và họ yêu nhau từ lúc nào không hay. Nói ra thì rất nhiều mà cũng chẳng có thời gian nữa. Kết thúc 2 cái phạm trù nhức đầu này. Chắc giờ cũng phải nói về mình đã. Tôi thích một cô gái (Như tập 1 đã nói) nhưng cô ây không thích tôi mà thích một người khác và giờ bye người đó để theo một người khác nữa. Nếu như cô ấy không bỏ anh chàng kia thì tôi chắc vẫn con theo đuổi. Vì nếu ai có khả năng đá một người để theo người khác thì mình có thể cũng sẽ chịu chung số phận. Nên cho dù đó là người tôi thực sự yêu nhưng nếu là người như vậy cũng đành phải bỏ cuộc. Đành vậy, đành nhớ trong lòng vậy, cũng dễ để bỏ cuộc vì từ trước tới nay cũng chẳng bao giờ có cơ hội được nói chuyện trực tiếp được thể hiện sự quan tâm của mình, được cùng người ấy đi dạo cùng ngắm cành hoàng hôn cũng như chiều tà ( Đang mơ) Lên không biết bao nhiêu kế hoạch để tạo sự bất ngờ cũng vứt đi. Thôi thì yêu thầm vậy nhớ thì cứ nhớ thương vẫn cứ thương mà không thể có được. Qua những lời nói tôi còn cảm thấy hình như cô ấy còn đang lưu luyến mình nhưng chắc không phải đâu vì H cũng đã có một anh chàng biết thương yêu chiều chuộng. Mong rằng sẽ hạnh phúc và đừng có sớm kết thúc phát triển trên nền tảng lâu dài ta cùng có nhau. Nhưng mà đừng có yêu theo kiểu thành tích như cua được mấy người hay đá được mấy người. Như thế sau này sẽ phải sống trong cô đơn đấy. Nếu mình có yêu ai mà người đó cũng yêu mình thì hạy trân trọng nó và giữ gìn nó vì hạnh phúc không phải ở nới đâu xa xôi gì mà ngay ở cạnh mình mà mình không nhận ra. Tiếp nữa là hãy bằng lòng những gì mình đã có và đừng có tham theo đuổi những thứ khác bởi vì ta có được thứ này thấy thứ khác tốt hơn muốn có được và đã có được rồi thì lại muốn cái khác tốt hơn nữa , rồi cứ chạy theo một cách mù quáng không biết đâu điểm dừng thì…Từ trước tới nay có thấy tình yêu nào đẹp và chân chính đâu cũng vì lứa tuổi chưa hợp và chỉ là sự khởi đầu thôi chưa chưa tới mức… Nói nhiều cũng chẳng làm gì mà cũng chẳng được gì chỉ tổ mỏi tay. Cuộc sống thật là trớ trêu, không biết đến bao giờ mới có bầu trời màu xanh cho riêng mình và chờ đợi tình yêu màu tím của đời mình nữa. Giờ có người thích mình thì cũng đành chấp nhận chứ tôi cũng chẳng thích làm con gái khóc và cũng ghét nhìn cảnh rơi lệ. Nói quá nhiều rồi để dành cho tập 5 nữa nhỉ.
    Sau đây là kinh nghiệm rút ra của tôi:
    Mình có thói quen Ẩn nik , dần dần ít ai nói chuyện với mình . Tự nhiên thấy có khỏang cách giữa mình và mọi người . Thế là hôm sau để nik sáng , hình như ko ai còn nhớ mình cả . Trừ 1 người … Bạn ấy nói sao lâu lắm mình ko online, ngày nào bạn ấy cũng mong mình . Lúc đó mình thật sự thấy tình bạn trên mạng chưa hẳn là ko bền vững . Kể từ đó chẳng bao giờ mình Ẩn Nick nữa . Trừ phi có một số vấn đề gì đó. Giờ người bạn đó đang ở HCM và cũng thường xuyên 8 với mình ^^!
    Bật mí với các bạn hồi cấp II mình có khá nhiều bạn theo đuổi nhưng lúc ấy cũng chẳng biết là họ thích mình cứ tưởng là sự quan tâm đơn thuần sau này mới biết thì họ cũng đã đi rồi (Hix. Đứa thì HCM đứa thì ĐN đứa thì ra Bắc còn ở lại được mấy người)
    Điều thứ 3
    Bí ẩn đằng sau tập 1 (Suy nghĩ)

    Tập 4: Kết thúc và sự khởi đầu

    Người ta luv mình mà mình không luv thì ai cũng biết kết cục sẽ thế nào rồi đó. Cứ mỗi ngày nỗi nhớ lại bùng lên, muốn được ngắm mặt người ấy dù chỉ 1 lần cho đỡ nhớ. Và cứ hàng đêm tôi lại không bao giờ ngủ được cứ nằm cứ nghĩ lại cứ khóc. Không hiểu tại sao không hiểu vì sao mà tâm trang lúc nào cũng vậy (Như đã ở tập 2) Giống như là Ngày nhớ đêm mong vậy. Mình cũng chẳng muốn kéo dài cái sự đau khổ này mặc dù sống tự lập từ nhỏ đã quen cái cảnh cô đơn hịu quạnh và chẳng có lấy một người để ý quan. Thôi thì cũng đành chôn chặt nó trong lòng vậy rồi không chôn nổi phải ghi những lời này để đỡ buồn. Tình yêu, tình bạn, là gì cơ chứ. Thích thì làm bạn thích thì là người yêu cứ như một trò hề, tình yêu phải là sự gắn bó lâu dài của hai người, hai con người đồng nhất một trái tim cùng chia sẽ những niềm vui nỗi buồn cho nhau, biết quan tâm lo lắng cho nhau. Trong tình yêu ai cũng phải có trách nhiệm cho nhau và cũng có thể gọi là sự ràng buộc níu kéo. Nhưng sự ràng buộc này chỉ có trong tình yêu đích thực chứ chẳng phải trong cái loại bồ bịch ba lăng nhăng nói vậy thôi chứ ai thích mình thì lòng cũng cảm thấy vui nhưng tình cảm mà có vụ lợi thì vứt quách cho rồi. Không thể phủ nhận rằng tiền rất quan trọng trong cuộc sống hiện tại cũng như sau này nhung cũng đừng vì vậy mà đánh mất đi chính mình. Với tôi tiền không quan trong miễn là đem lại niêm vui cho ai cũng được. Hoặc sẽ thể làm cho tình bạn càng gắn bó hơn. Vì nếu đánh đổi tiền lấy được tình bạn hay tình yêu thì cũng dám đánh đổi. Mặc dù rất ghét tiền nhưng không hiểu sao mình vẫn luôn cẩn nó. Chắc hơi lạc chủ đề rồi, Nói chũng tình yêu cũng phải có một chút gia vị như sự lãng mạn, sự bất ngờ hoặc có thêm 1 chút ghen tuông nữa thì hay. Tôi ghét cái loại tình cảm mà chạy theo phong trào, người nào mình cảm thấy thích hoặc cứ khi gặp người ấy mình cảm thấy có những biểu hiện rất lạ hoặc lúc đầu chưa cảm thấy thích nhưng sau quá trình hoặc tập, làm việc cũng như nói chuyện thấy mình và người đó rất hợp chẳng hạn. Và từ đó họ có cùng chung nhịp đạp và bắt đầu câu chuyện…Tình yêu bây giờ cũng có nhiều kiểu muôn hình vạn trạng. Yêu theo đua đòi, yêu theo lý trí, yêu theo vật chất, yêu theo phong trào…Nhưng mà có mấy người khi yêu sẽ được hành phúc, mà không có cuộc tình nào là không dang dở. Nói về TY chắc đến mai cũng chả hết ai cần nghe thì khi khác nói tiếp. Giờ sang vấn đề tình bạn. TB là mối quan hệ đơn thuần có sự thong cảm giúp đỡ lẫn nhau chia sẻ cho nhau những niềm vui nỗi buồn cho người bạn đó biết nhưng mà nếu kể phải kể cho đúng người kẻo chọn người nghe thuộc dnagj cái long phóng thanh thì chét rồi. Bao nhiêu tâm sự đều bị người bạn này tuôn 1 trào là hết. Ông bà ta có câu: Gần mực thì đen: gần đèn thì rạng hoặc có câu: chọn bạn mà chơi. Và một câu triết học rất hay của ai đó quên mát rồi là: Hãy cho biết bạn của anh là ai tôi sẽ nói cho anh biết anh là người như thế nào. Cũng như vậy đó tình bạn là sự giúp đỡ là sự quan tâm nhưng cũng có những chừng mực nhất định mà thôi. Và cũng có những tình bạn khác giới trở thành tình yêu. Khi họ là bạn thì những gì của mình đều chia sẽ cho người khác và họ sống thật với nhau và thấy ở nhau có những cái hay mình cần học tập và họ yêu nhau từ lúc nào không hay. Nói ra thì rất nhiều mà cũng chẳng có thời gian nữa. Kết thúc 2 cái phạm trù nhức đầu này. Chắc giờ cũng phải nói về mình đã. Tôi thích một cô gái (Như tập 1 đã nói) nhưng cô ây không thích tôi mà thích một người khác và giờ bye người đó để theo một người khác nữa. Nếu như cô ấy không bỏ anh chàng kia thì tôi chắc vẫn con theo đuổi. Vì nếu ai có khả năng đá một người để theo người khác thì mình có thể cũng sẽ chịu chung số phận. Nên cho dù đó là người tôi thực sự yêu nhưng nếu là người như vậy cũng đành phải bỏ cuộc. Đành vậy, đành nhớ trong lòng vậy, cũng dễ để bỏ cuộc vì từ trước tới nay cũng chẳng bao giờ có cơ hội được nói chuyện trực tiếp được thể hiện sự quan tâm của mình, được cùng người ấy đi dạo cùng ngắm cành hoàng hôn cũng như chiều tà ( Đang mơ) Lên không biết bao nhiêu kế hoạch để tạo sự bất ngờ cũng vứt đi. Thôi thì yêu thầm vậy nhớ thì cứ nhớ thương vẫn cứ thương mà không thể có được. Qua những lời nói tôi còn cảm thấy hình như cô ấy còn đang lưu luyến mình nhưng chắc không phải đâu vì H cũng đã có một anh chàng biết thương yêu chiều chuộng. Mong rằng sẽ hạnh phúc và đừng có sớm kết thúc phát triển trên nền tảng lâu dài ta cùng có nhau. Nhưng mà đừng có yêu theo kiểu thành tích như cua được mấy người hay đá được mấy người. Như thế sau này sẽ phải sống trong cô đơn đấy. Nếu mình có yêu ai mà người đó cũng yêu mình thì hạy trân trọng nó và giữ gìn nó vì hạnh phúc không phải ở nới đâu xa xôi gì mà ngay ở cạnh mình mà mình không nhận ra. Tiếp nữa là hãy bằng lòng những gì mình đã có và đừng có tham theo đuổi những thứ khác bởi vì ta có được thứ này thấy thứ khác tốt hơn muốn có được và đã có được rồi thì lại muốn cái khác tốt hơn nữa , rồi cứ chạy theo một cách mù quáng không biết đâu điểm dừng thì…Từ trước tới nay có thấy tình yêu nào đẹp và chân chính đâu cũng vì lứa tuổi chưa hợp và chỉ là sự khởi đầu thôi chưa chưa tới mức… Nói nhiều cũng chẳng làm gì mà cũng chẳng được gì chỉ tổ mỏi tay. Cuộc sống thật là trớ trêu, không biết đến bao giờ mới có bầu trời màu xanh cho riêng mình và chờ đợi tình yêu màu tím của đời mình nữa. Giờ có người thích mình thì cũng đành chấp nhận chứ tôi cũng chẳng thích làm con gái khóc và cũng ghét nhìn cảnh rơi lệ. Nói quá nhiều rồi để dành cho tập 5 nữa nhỉ.
    Sau đây là kinh nghiệm rút ra của tôi:
    Mình có thói quen Ẩn nik , dần dần ít ai nói chuyện với mình . Tự nhiên thấy có khỏang cách giữa mình và mọi người . Thế là hôm sau để nik sáng , hình như ko ai còn nhớ mình cả . Trừ 1 người … Bạn ấy nói sao lâu lắm mình ko online, ngày nào bạn ấy cũng mong mình . Lúc đó mình thật sự thấy tình bạn trên mạng chưa hẳn là ko bền vững . Kể từ đó chẳng bao giờ mình Ẩn Nick nữa . Trừ phi có một số vấn đề gì đó. Giờ người bạn đó đang ở HCM và cũng thường xuyên 8 với mình ^^!
    Bật mí với các bạn hồi cấp II mình có khá nhiều bạn theo đuổi nhưng lúc ấy cũng chẳng biết là họ thích mình cứ tưởng là sự quan tâm đơn thuần sau này mới biết thì họ cũng đã đi rồi (Hix. Đứa thì HCM đứa thì ĐN đứa thì ra Bắc còn ở lại được mấy người)
    Điều thứ 3
    Bí ẩn đằng sau tập 1 (Suy nghĩ)

    Tập 4: Kết thúc và sự khởi đầu

    Người ta luv mình mà mình không luv thì ai cũng biết kết cục sẽ thế nào rồi đó. Cứ mỗi ngày nỗi nhớ lại bùng lên, muốn được ngắm mặt người ấy dù chỉ 1 lần cho đỡ nhớ. Và cứ hàng đêm tôi lại không bao giờ ngủ được cứ nằm cứ nghĩ lại cứ khóc. Không hiểu tại sao không hiểu vì sao mà tâm trang lúc nào cũng vậy (Như đã ở tập 2) Giống như là Ngày nhớ đêm mong vậy. Mình cũng chẳng muốn kéo dài cái sự đau khổ này mặc dù sống tự lập từ nhỏ đã quen cái cảnh cô đơn hịu quạnh và chẳng có lấy một người để ý quan. Thôi thì cũng đành chôn chặt nó trong lòng vậy rồi không chôn nổi phải ghi những lời này để đỡ buồn. Tình yêu, tình bạn, là gì cơ chứ. Thích thì làm bạn thích thì là người yêu cứ như một trò hề, tình yêu phải là sự gắn bó lâu dài của hai người, hai con người đồng nhất một trái tim cùng chia sẽ những niềm vui nỗi buồn cho nhau, biết quan tâm lo lắng cho nhau. Trong tình yêu ai cũng phải có trách nhiệm cho nhau và cũng có thể gọi là sự ràng buộc níu kéo. Nhưng sự ràng buộc này chỉ có trong tình yêu đích thực chứ chẳng phải trong cái loại bồ bịch ba lăng nhăng nói vậy thôi chứ ai thích mình thì lòng cũng cảm thấy vui nhưng tình cảm mà có vụ lợi thì vứt quách cho rồi. Không thể phủ nhận rằng tiền rất quan trọng trong cuộc sống hiện tại cũng như sau này nhung cũng đừng vì vậy mà đánh mất đi chính mình. Với tôi tiền không quan trong miễn là đem lại niêm vui cho ai cũng được. Hoặc sẽ thể làm cho tình bạn càng gắn bó hơn. Vì nếu đánh đổi tiền lấy được tình bạn hay tình yêu thì cũng dám đánh đổi. Mặc dù rất ghét tiền nhưng không hiểu sao mình vẫn luôn cẩn nó. Chắc hơi lạc chủ đề rồi, Nói chũng tình yêu cũng phải có một chút gia vị như sự lãng mạn, sự bất ngờ hoặc có thêm 1 chút ghen tuông nữa thì hay. Tôi ghét cái loại tình cảm mà chạy theo phong trào, người nào mình cảm thấy thích hoặc cứ khi gặp người ấy mình cảm thấy có những biểu hiện rất lạ hoặc lúc đầu chưa cảm thấy thích nhưng sau quá trình hoặc tập, làm việc cũng như nói chuyện thấy mình và người đó rất hợp chẳng hạn. Và từ đó họ có cùng chung nhịp đạp và bắt đầu câu chuyện…Tình yêu bây giờ cũng có nhiều kiểu muôn hình vạn trạng. Yêu theo đua đòi, yêu theo lý trí, yêu theo vật chất, yêu theo phong trào…Nhưng mà có mấy người khi yêu sẽ được hành phúc, mà không có cuộc tình nào là không dang dở. Nói về TY chắc đến mai cũng chả hết ai cần nghe thì khi khác nói tiếp. Giờ sang vấn đề tình bạn. TB là mối quan hệ đơn thuần có sự thong cảm giúp đỡ lẫn nhau chia sẻ cho nhau những niềm vui nỗi buồn cho người bạn đó biết nhưng mà nếu kể phải kể cho đúng người kẻo chọn người nghe thuộc dnagj cái long phóng thanh thì chét rồi. Bao nhiêu tâm sự đều bị người bạn này tuôn 1 trào là hết. Ông bà ta có câu: Gần mực thì đen: gần đèn thì rạng hoặc có câu: chọn bạn mà chơi. Và một câu triết học rất hay của ai đó quên mát rồi là: Hãy cho biết bạn của anh là ai tôi sẽ nói cho anh biết anh là người như thế nào. Cũng như vậy đó tình bạn là sự giúp đỡ là sự quan tâm nhưng cũng có những chừng mực nhất định mà thôi. Và cũng có những tình bạn khác giới trở thành tình yêu. Khi họ là bạn thì những gì của mình đều chia sẽ cho người khác và họ sống thật với nhau và thấy ở nhau có những cái hay mình cần học tập và họ yêu nhau từ lúc nào không hay. Nói ra thì rất nhiều mà cũng chẳng có thời gian nữa. Kết thúc 2 cái phạm trù nhức đầu này. Chắc giờ cũng phải nói về mình đã. Tôi thích một cô gái (Như tập 1 đã nói) nhưng cô ây không thích tôi mà thích một người khác và giờ bye người đó để theo một người khác nữa. Nếu như cô ấy không bỏ anh chàng kia thì tôi chắc vẫn con theo đuổi. Vì nếu ai có khả năng đá một người để theo người khác thì mình có thể cũng sẽ chịu chung số phận. Nên cho dù đó là người tôi thực sự yêu nhưng nếu là người như vậy cũng đành phải bỏ cuộc. Đành vậy, đành nhớ trong lòng vậy, cũng dễ để bỏ cuộc vì từ trước tới nay cũng chẳng bao giờ có cơ hội được nói chuyện trực tiếp được thể hiện sự quan tâm của mình, được cùng người ấy đi dạo cùng ngắm cành hoàng hôn cũng như chiều tà ( Đang mơ) Lên không biết bao nhiêu kế hoạch để tạo sự bất ngờ cũng vứt đi. Thôi thì yêu thầm vậy nhớ thì cứ nhớ thương vẫn cứ thương mà không thể có được. Qua những lời nói tôi còn cảm thấy hình như cô ấy còn đang lưu luyến mình nhưng chắc không phải đâu vì H cũng đã có một anh chàng biết thương yêu chiều chuộng. Mong rằng sẽ hạnh phúc và đừng có sớm kết thúc phát triển trên nền tảng lâu dài ta cùng có nhau. Nhưng mà đừng có yêu theo kiểu thành tích như cua được mấy người hay đá được mấy người. Như thế sau này sẽ phải sống trong cô đơn đấy. Nếu mình có yêu ai mà người đó cũng yêu mình thì hạy trân trọng nó và giữ gìn nó vì hạnh phúc không phải ở nới đâu xa xôi gì mà ngay ở cạnh mình mà mình không nhận ra. Tiếp nữa là hãy bằng lòng những gì mình đã có và đừng có tham theo đuổi những thứ khác bởi vì ta có được thứ này thấy thứ khác tốt hơn muốn có được và đã có được rồi thì lại muốn cái khác tốt hơn nữa , rồi cứ chạy theo một cách mù quáng không biết đâu điểm dừng thì…Từ trước tới nay có thấy tình yêu nào đẹp và chân chính đâu cũng vì lứa tuổi chưa hợp và chỉ là sự khởi đầu thôi chưa chưa tới mức… Nói nhiều cũng chẳng làm gì mà cũng chẳng được gì chỉ tổ mỏi tay. Cuộc sống thật là trớ trêu, không biết đến bao giờ mới có bầu trời màu xanh cho riêng mình và chờ đợi tình yêu màu tím của đời mình nữa. Giờ có người thích mình thì cũng đành chấp nhận chứ tôi cũng chẳng thích làm con gái khóc và cũng ghét nhìn cảnh rơi lệ. Nói quá nhiều rồi để dành cho tập 5 nữa nhỉ.
    Sau đây là kinh nghiệm rút ra của tôi:
    Mình có thói quen Ẩn nik , dần dần ít ai nói chuyện với mình . Tự nhiên thấy có khỏang cách giữa mình và mọi người . Thế là hôm sau để nik sáng , hình như ko ai còn nhớ mình cả . Trừ 1 người … Bạn ấy nói sao lâu lắm mình ko online, ngày nào bạn ấy cũng mong mình . Lúc đó mình thật sự thấy tình bạn trên mạng chưa hẳn là ko bền vững . Kể từ đó chẳng bao giờ mình Ẩn Nick nữa . Trừ phi có một số vấn đề gì đó. Giờ người bạn đó đang ở HCM và cũng thường xuyên 8 với mình ^^!
    Bật mí với các bạn hồi cấp II mình có khá nhiều bạn theo đuổi nhưng lúc ấy cũng chẳng biết là họ thích mình cứ tưởng là sự quan tâm đơn thuần sau này mới biết thì họ cũng đã đi rồi (Hix. Đứa thì HCM đứa thì ĐN đứa thì ra Bắc còn ở lại được mấy người)
    Điều thứ 3
    Bí ẩn đằng sau tập 1 (Suy nghĩ)
    Lần sửa cuối bởi Rµß¥ £Øv€ H; 17-03-08 lúc 11:04 PM

  6. #6
    Rµß¥ £Øv€ H Guest

    Mặc định Ðề: Tự mỳnh nghĩ và tự viết


    => Bên Phải là H bên trái là chị của H
    => Bên phải là Lan Sát Thủ

Thông tin chủ đề

Users Browsing this Thread

Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)

Những thành viên đã xem chủ đề này: 0

You do not have permission to view the list of names.

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình

Search Engine Optimization by vBSEO ©2011, Crawlability, Inc.