Kết quả của trận đấu giữa đội tuyển Việt Nam – Brazil tối qua trên sân Mỹ Đình đã mang lại cho những ai chứng kiến trực tiếp hay gián tiếp một cảm hứng mới và một lòng tin mới. Sau những lo âu có thực về đội tuyển Việt Nam trong thời gian vừa qua là một niềm hy vọng. Đó không phải là niềm hy vọng hão huyền mà là một niềm hy vọng dựa trên nền tảng của những gì chúng ta có. Vậy chúng ta có những gì ?
Việt Nam có gì?
Chúng ta có tình yêu với bóng đá. Chúng ta có khát vọng được chiêm ngưỡng vẻ đẹp từ môn thể thao này. Chúng ta có khát vọng chiến thắng trong mỗi trận đấu. Chúng ta có lòng tin trước một thách thức lớn: đội tuyển Olympic Brazil và chúng ta khát khao được đương đầu với những thách thức lớn ấy. Chúng ta có niềm kiêu hãnh về dân tộc mình.
Và kết quả trận đấu đã cho chúng ta một niềm hy vọng. Có thể đội tuyển Olympic Brazil chưa đá hết phong độ của họ. Nhưng cách chơi của các tuyển thủ Việt Nam đã cho thấy một đội tuyển khác với một đội tuyển Việt Nam trong một thời gian trước đó mà không ít những cầu thủ hay nói cách khác vẫn là những con người trước đó.
Điều gì đã thay đổi họ? Đó chính là suốt 90 phút thi đấu ấy, sự ích kỷ, sự đố kị, sự tự ti, sự vô cảm, sự yếu hèn và sự chia rẽ đã không có cơ hội bước vào trái tim các cầu thủ. Và nếu để những thứ ma quỷ này lẻn vào trái tim thì họ sẽ không bao giờ tìm thấy bất cứ một sức mạnh nào. Chúng ta đã từng đau đớn chứng kiến những thất bại thê thảm của đội tuyển Việt Nam chỉ vì những điều ấy.
Phép thử bóng đá
Bóng đá, sự hấp dẫn kỳ diệu và là một phép thử vô cùng chính xác cho những gì chúng ta có mà tôi nói ở trên. Tôi đã đến sân Mỹ Đình trong những trận đấu giữa đội tuyển Việt Nam và các đội tuyển nước ngoài trong những năm qua. Và lúc nào lòng tôi cũng mang một niềm rạo rực lạ lùng và một cảm hứng lớn lao.
Những dòng “hải lưu” người hâm mộ từ mọi nơi đổ về sân vận động. Nhiều lúc tắc đường, kẹt xe tưởng không thoát ra được. Nhưng trong những vất vả và khó khăn ấy tôi lại không thấy những gương mặt giận dữ và những ánh mắt “nẩy lửa” nhìn nhau như lúc tắc đường, kẹt xe từ nhà đến công sở hay từ công sở trở về nhà. Mà là những ánh mắt thân thiện, những gương mặt rạng rỡ và những cử chỉ ân cần và đầy chia sẻ với một người không quen bên cạnh mình. Bởi lúc đó, tất cả mọi người cùng hướng tới một nơi.
Đó là nơi họ sẽ chiêm ngưỡng vẻ đẹp và sự bất ngờ được hiện thân trong trái bóng. Đó là nơi mọi người có cùng một cảm hứng và có cùng niềm kiêu hãnh dân tộc. Đó là nơi, nếu họ (cả cầu thủ và người hâm mộ) ngờ vực chính họ và ngờ vực những người bên cạnh thì thất bại đã nằm sẵn trong họ rồi.
Khi hơn bốn mươi ngàn người Việt Nam đứng dậy hát Quốc ca, tôi luôn luôn muốn trào nước mắt. Tất cả những gương mặt đều ngời sáng và xúc động lạ thường. Trong tình yêu chung và trong sự hoà đồng của cảm xúc và khát vọng thì bất cứ hành động nào lúc đó đi ngược lại cũng đều trở nên thảm hại và giống như một sự phản bội.
Bóng đá và thông điệp cuộc đời, dân tộc
Tôi đang nói về bóng đá, thưa các bạn, những người Việt Nam cùng một cội nguồn. Nhưng tôi đang nói về dân tộc chúng ta. Bóng đá không chỉ là bóng đá. Mọi hành động, mọi ngôn từ của con người trong mọi lĩnh vực, trong mọi hoàn cảnh và trong mọi cách thức đều gửi cho chúng ta một thông điệp. Và bóng đá cũng luôn luôn gửi cho chúng một thông điệp về chính cuộc đời và số phận của một cá nhân cũng như của một dân tộc.
Rất nhiều đội bóng đã lớn lên từ một đội bóng yếu. Rất nhiều dân tộc lớn lên từ một dân tộc đói ngèo và lạc hậu. Nhưng khởi đầu của họ là sự khởi đầu của tình yêu không vụ lợi, của một cõi lòng trong sáng, của khát vọng vô bờ và của niềm kiêu hãnh về đội bóng của họ hay nói rộng hơn kiêu hãnh về dân tộc mình cho dù dân tộc họ lúc đó đang còn khó khăn, còn non trẻ và còn đầy rẫy những thách thức từ nhiều phía.
Nếu những phẩm tố mà tôi vừa nói ở trên được luôn luôn nuôi dưỡng trong mỗi con người chúng ta thì chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ. Nhưng nếu chúng ta đáng mất đi tình yêu trong sáng, mất đi khát vọng chiến thắng và mất đi sự dâng hiến không vụ lợi thì chúng ta sớm hay muộn sẽ rơi vào vực thẳm của sự thất bại.
Nước Nhật luôn luôn là một minh chứng thuyết phục nhất đối với cá nhân tôi. Bởi tôi nhận thấy nước Nhật có rất nhiều điểm tương đồng với dân tộc chúng ta trong văn hóa, trong chủng loại và ngay cả trong ngèo đói và mất mát khủng khiếp do chiến tranh. Nhưng nước Nhật đã đứng dậy và bước đi. Và nước Nhật đã trở thành niềm kiêu hãnh lớn không phải chỉ của người Nhật mà của nhân loại. Bởi trên thế giới này, nền văn hóa lớn của bất cứ dân tộc nào cũng là tài sản của nhân loại, khát vọng của bất cứ dân tộc nào cũng là khát vọng của nhân loại và tội ác của bất cứ con người nào hay của thế lực nào cũng là sự nhục nhã của nhân loại. Bởi thế, chúng ta có quyền nói chúng ta sẽ lớn mạnh.
Sức mạnh của tình yêu và sự đoàn kết
Trận đấu với đội tuyển Olympic Brazil giống như là một thách thức lớn. Dù chúng ta chưa vượt qua được thách thức ấy. Nhưng đội tuyển chúng ta từng vượt qua một thách thức không nhỏ. Đó là chiến thắng trước một cường quốc bóng đá của châu lục: đội tuyển Hàn Quốc.
Còn với dân tộc, chúng ta đã đi qua những thách thức khổng lồ trước những đội quân xâm lược hùng mạnh nhất thế giới trong lịch sử dựng nước và giữ nước của mình. Sức mạnh khổng lồ của dân tộc chúng ta được sinh ra từ hai điều cơ bản nhất: tình yêu và sự đoàn kết.
Mới đây, trong phim Xích Bích, Chu Du đã lấy một ví dụ rất giản đơn. Ông cầm một sợi cỏ mà Lưu Bị dùng để bện giày và dễ dàng dứt đứt. Rồi ông cầm cả bó cỏ lên nhưng không thể nào dứt đứt. Không một ai có thể dứt đứt được. Ông nói về sức mạnh của sự đoàn kết. Ông đã làm cho những ai đang khiếp sợ sức mạnh của Tào Tháo bỗng trở lên quả cảm. Cuối cùng, họ đã đánh tan Tào Tháo ở Xích Bích.
Thể thao Việt Nam phải bước vào sân chơi lớn của thế giới. Dân tộc chúng ta cũng phải bước vào đại lộ mà nhân loại đang đi. Và những phẩm tố quan trọng đầu tiên cho một đội bóng hay cho một dân tộc là tình yêu trong sáng, khát vọng vô bờ và sự đoàn kết.
Chúng ta không bao giờ mang ảo tưởng rằng chỉ qua một trận đấu hay trong một thời gian ngắn chúng ta sẽ trở thành một trong những đội bóng mạnh trên thế giới. Nhưng chúng ta có đủ trí tuệ để hiểu rằng những gì từ một trận đấu, từ 90 phút ngắn ngủi so với cuộc đời dài này, đã chứng minh chúng ta có đủ những phẩm tố để trở nên hùng mạnh.
Đội bóng nào trên thế giới khởi đầu cũng vậy. Dân tộc nào trên thế giới khởi đầu cũng vậy. Thiên đường không bao giờ có sẵn trong lòng tay bạn hay nằm sẵn dưới chân bạn. Bạn phải biết khát vọng và phải dám bước đi vì khát vọng ấy.
Goethe nói : Phải biết ước mơ. Max nói : Phải hành động. Dân tộc ta đã từng biết ước mơ và biết hành động. Và giờ đây, chúng ta đang mang trong lòng ước mơ lớn cho dân tộc mình và chúng ta đang hành động vì ước mơ chung ấy. Hãy như những cầu thủ đội tuyển bước ra sân trước một đội bóng khổng lồ, dân tộc chúng ta hãy tự tin lên đường như ra biển lớn. Và nếu chúng ta để cho sự ích kỷ và sự sợ hãi thống trị trái tim và khối óc mình thì chúng ta không còn con đường nào khác là con đường dẫn đến sự thất bại.
- Minh Luận







Trả lời với trích dẫn
Gửi lời cảm ơn!
Khoái bài này!



