20. Sự tàn bạo của kẻ thù của chúng ta!
Đây là một bức ảnh mà mình vô tình thấy được. Bức ảnh chụp một bà mẹ ở Quảng Ngãi mà mình không biết tác giả!
21. Cô gái Afghanistan
Tại một trại tị nạn sát biên giới, McCurry đã chụp chân dung một bé gái 12 tuổi với ánh mắt đầy “ám ảnh”. Ánh mắt “thấu thị” đó làm cho người xem kinh ngạc với sự hoang vắng và nỗi sợ hãi chiến tranh đến tột cùng. Bức ảnh đó được ông đặt tên là “Cô gái Afghanistan”.
Câu chuyện đau thương của cô là hình ảnh cuộc nội chiến của Afghanistan. Chiến tranh đã cướp đi sinh mạng của cha mẹ cô, nhà cửa bị đốt cháy buộc cô phải lẩn chốn suốt hai tuần trong rừng núi hoang vu trước khi đặt chân tới trại tị nạn.
Bức ảnh đã trở thành biểu tượng khi lên bìa National Geographic vào tháng 6/1985. Kể từ đó, hình ảnh này thường xuyên xuất hiện trên báo chí. Nó trở thành hình ảnh được sử dụng nhiều nhất trên thế giới. Và đó cũng là bức ảnh duy nhất mà ông không kịp hỏi tên nhân vật.
22. Bức ảnh về một cuộc tàn sát hàng loạt đối với người Kurd ở Iran
Ban giám khảo giải thưởng Pulitzer đánh giá bức ảnh này là “một bức ảnh nổi tiếng nhất và có sức tố cáo mạnh mẽ nhất đối với cuộc cách mạng ở Iran”. Bức ảnh chụp năm 1979, giới thiệu về một vụ hành quyết 11 người Kurd ngay trên đường băng sân bay sau khi Giáo chủ Ajatollah Khomenei giành được chính quyền.
Tác giả của bức ảnh đáng ra đã nhận được một khoản tiền thưởng trị giá 10.000 USD. Thế nhưng, chủ nhân của bức ảnh vẫn bặt vô âm tín, không đến nhận giải. Sau 5 năm tìm kiếm, một phóng viên của tờ Wall Street Journal đã tìm ra được dấu vết.
Jahangir Razmi,năm nay 58 tuổi, sau 27 năm liền ông không thừa nhận mình là tác giả bức ảnh đó, đã miễn cưỡng thừa nhận ông là tác giả bức ảnh có một không hai này. Ông nói: “Giá như người phóng viên đó không bao giờ tìm ra tôi, bởi bức ảnh đó không phải là một sự quảng bá tốt đẹp cho đất nước tôi và tôi e rằng, người ta sẽ nổi giận vì bức ảnh này”. Ông lấy làm ân hận vì đã chính thức thừa nhận tên tuổi mình gắn với bức ảnh được giải thưởng Pulitzer.
Năm 1980, Ban giám khảo đã tuyên bố trao giải thưởng Pulitzer cho tác giả khuyết danh của bức ảnh trên - Razmi không có mặt tại buổi lễ trao giải thưởng. Ông đã trở thành một nhiếp ảnh gia thành đạt, ông có một phòng nhiếp ảnh nhỏ và đồng thời là người chụp ảnh riêng của Tổng thống Iran Mahmud Ahmadinedschad. Ban giám khảo có ý định mời nhiếp ảnh gia này tới Trường đại học Columbia ở New York để chính thức nhận giải thưởng quý giá này.
Ông Razmi là nhân chứng vụ hành quyết tập thể tại thành phố miền Tây Iran Sanandaj, khi đó ông làm việc cho tờ báo Ettela'at. 11 người Kurd bị hành quyết với tội mang lậu vũ khí, gây mất ổn định và phạm tội giết người. Sau khi bị tử hình có một số người được coi là hoàn toàn vô tội vì họ không can dự đến chuyện chính trị mà chỉ là người bán bánh mì bình thường có mang trong người một khẩu súng ngắn phòng thân.
Khi bức ảnh của phóng viên Razmi được công bố, hầu như không mấy người biết về vụ thảm sát đẫm máu này. Chủ bút tờ báo nơi Razmi làm việc là ông Mohammed Heydari đã quyết định đăng tải bức ảnh này bất chấp nguy cơ bị trừng phạt. Hai ngày sau khi bức ảnh được công bố lần đầu tiên vào ngày 29/8/1979 thì Hãng Thông tấn UPI đã truyền bức ảnh này đi khắp thế giới và bức ảnh này đã được in trên trang nhất nhiều tờ báo có tiếng ở nhiều quốc gia. Chỉ ít lâu sau, tờ báo Ettela'at bị Chính phủ Iran quốc hữu hóa.
Nhiều phóng viên ảnh thế giới ca ngợi nhà nhiếp ảnh Razmi về việc ông đã nhận mình là tác giả bức ảnh, cho dù chậm mất hơn 27 năm. Họ coi đây là một hành động dũng cảm bởi việc thừa nhận mình là tác giả của bức ảnh nổi tiếng này có thể đe dọa đến sự an toàn tính mạng của bản thân. Nhà nhiếp ảnh tài liệu hàng đầu người Anh Tom Stoddart nhận xét: “Bức ảnh này là một trong những bức ảnh báo chí tốt nhất của mọi thời đại”






Trả lời với trích dẫn
Gửi lời cảm ơn!
Khoái bài này!

































